Tùng Châu: Võ sĩ, robot hay nghệ sĩ?


Trường Kỳ

Không biết anh mà tình cờ gặp, hầu như không ai ngờ đó là một nghệ sĩ. Ngược lại, anh trông tựa như một… võ sĩ với mái tóc cắt ngắn, thân hình đô con, rắn chắc và một gương mặt đầy nghị lực. Cũng vì vậy Thế Sơn đã gọi đùa Tùng Châu là Mike Tyson, một võ sĩ quyền anh quốc tế hạng nặng. Nói Tùng Châu là một võ sĩ cũng không sai khi anh vẫn đều đặn tập võ sau khi đã mang đệ tam đẳng về môn Tai Kwon Do mà anh từng theo học từ Việt Nam trước năm 75.

Nhưng nếu gọi anh là một “robot” cũng đúng khi anh luôn luôn bề bộn với công việc trong vai trò giám đốc âm nhạc của trung tâm Thuý Nga. Nhưng “robot” Tùng Châu không vì thế mà tỏ ra rối loạn, mất trật tự và bừa bộn trong công việc. Trái lại nhờ có được một ý thức tổ chức cao nên những công việc của anh được sắp đặt một cách qui củ, ngăn nắp mặc dù anh làm việc không ngừng nghỉ suốt bẩy ngày trong tuần!


Tùng Châu và Khánh Hà

Tùng Châu: Võ sĩ, robot hay nghệ sĩ?

Trang Nhạc Sư – Nhạc Sĩ                                                       Trang Nghệ Sĩ và Đời Sống – Trường Kỳ

Nhưng trong giới sinh hoạt nghệ thuật hiện nay, cái tên Tùng Châu của anh là một cái tên nổi bật trong vai trò một nhạc sĩ, đặc biệt trong nghệ thuật soạn hoà âm. Do khả năng cộng với một đầu óc sáng tạo, Tùng Châu có thể được coi như linh hồn về mặt âm nhạc đối với những chương trình video “Paris By Night” cũng như những sản phẩm audio của trung tâm anh cộng tác từ gần 10 năm qua.

Không ai có thể ngờ, tổng số nhạc phẩm do anh soạn hoà âm đã lên tới con số khoảng 10 ngàn bài! Con số khổng lồ đó, ngoài trung tâm Thúy Nga, còn bao gồm những nhạc phẩm được anh hoà âm từ khi còn ở Việt Nam, thời gian ở Úc Châu và tại Hoa Kỳ cho những trung tâm nhạc khác.

Cách đây khoảng 5, 6 năm theo Tùng Châu cho biết có đến 90% nhạc phẩm đã được anh hoà âm cho những sản phẩm của trung tâm Thuý Nga. Nhưng sau đó càng ngày công việc càng dồn dập nên đã có thêm một số nhạc sĩ khác phụ giúp anh trong việc này. Những khoảng thời gian anh bận rộn hơn cả là thời gian sửa soạn cho những chương trình thu hình “Paris By Night”, trung bình đòi hỏi một tháng rưỡi trước khi hoàn tất.

Chỉ trên mặt video, với khoảng 4, 5 chương trình trong một năm, Tùng Châu đã phải bỏ ra nhiều công sức để có được sự hoàn hảo trên phương diện nghệ thuật. Thêm vào đó việc thực hiện phần audio cho những sản phẩm của Thuý Nga với khoảng 20 ca sĩ trong việc thực hiện hàng chục CD trong một năm, đã đòi hỏi thời gian làm việc của anh kéo dài mỗi ngày từ 6 giờ sáng đến 12 giờ khuya.

Trước mức độ đó, nhiều người đã đặt câu hỏi liệu anh còn cảm thấy thú vị trong công việc hay chỉ làm như một cái máy, Tùng Châu cho biết “hơi khó trả lời. Nếu nói là thú vị thì cũng không đúng, mà làm như một cái máy cũng không đúng. Đúng hơn cả là một cái máy biết thú vị!”

Cái máy biết thú vị Tùng Châu giải thích thêm “vì có nhiều người phải chờ cái hứng nó tới, còn em thì bắt cái hứng nó phải tới với em. Em đi tìm cái hứng. Mà cái hứng khi em gọi là nó phải tới”.

Sự kiện này đã giúp cho Tùng Châu phối hợp một cách rất hài hoà giữa cảm xúc của một người nghệ sĩ với sự thực tế trong công việc. Do đó, mặc dù bị gò bó trong sự đòi hỏi của thời hạn, nhưng anh vẫn tìm được cái hứng trong sự gò bó đó. Hơn nữa cách làm việc của Tùng Châu không giống như đa số đồng nghiệp của anh thường thường làm việc về đêm là giờ trong giới thường gọi là “linh”. Nhưng với Tùng Châu, “giờ nào muốn linh là nó linh”.

Tất cả những gì tay nhạc sĩ hoà âm năm nay 40 tuổi này (ghi chú: bài này được TK viết cách đây hơn 4 năm) thực hiện được đều dựa trên căn bản năng khiếu cộng với kết quả sau một thời gian dài theo học âm nhạc cũng như được may mắn cộng tác với nhiều nhạc sĩ thuộc bậc đàn anh từ khi còn rất trẻ.

Tùng Châu bắt đầu theo học nhạc tại trường Quốc Gia Âm Nhạc tại Sài Gòn từ năm 1971, khi mới được 7 tuổi và đã theo đuổi gần như đầy đủ các môn học như piano, nhạc pháp chuyên môn, vv… Sau năm 75, phân khoa anh theo học bị giải tán, nên để tránh việc phải ra khỏi trường, anh đã ghi danh theo học đàn mandoline!…

Mãi cho đến năm 1988, Tùng Châu mới rời khỏi trường Quốc Gia Âm Nhạc sau khi lĩnh hội được nhiều kiến thức qua các bộ môn âm nhạc, cùng một lúc anh tốt nghiệp trung học phổ thông với chương trình văn hoá từ trường này. Trước đó anh là một học sinh tiểu học trường Taberd và sau này anh bước lên đại học với môn Lý Luận Sáng Tác.

Từ trước năm 75, Tùng Châu khi còn là một học sinh tiểu học đã có cơ hội quen biết với hai nhạc sĩ nổi tiếng Lê Hựu Hà và Quốc Dũng. Nhờ lúc đó đã có chút ít căn bản về nhạc nên anh đã thu nhận được một cách dễ dàng những kinh nghiệm từ những nhạc sĩ này, trong thời kỳ nhạc trẻ Việt Nam đang phát triển mạnh mẻ.

Với một số môn học trong trường nhạc mà trước đó anh cho là vô ích, không mấy thực tế. Nhưng khi trở thành một nhạc sĩ chuyên nghiệp, Tùng Châu mới thật sự nhận biết được vai trò hữu ích của những môn này, như anh nói: “Hồi học trong trường mình thấy học ba cái đồ quỷ đó làm cái gì. Nhưng sau khi ra ngoài và ngay cả bây giờ những môn học trong trường nhạc về chức năng nhạc cụ, hay nhạc sử đông phương, nhạc sử tây phương hoặc bất cứ cái gì bây giờ em thấy nó really help em”.

Ngoài Quốc Dũng và Lê Hựu Hà, Tùng Châu còn may mắn cộng tác với nhiều nhạc sĩ nổi tiếng khác, một thời nổi tiếng tại các vũ trường Sài Gòn và còn tiếp tục hoạt động sau năm 75 tại các tụ điểm ca nhạc.

Nhờ vậy anh đã học hỏi được thêm rất nhiều kinh nghiệm: “Em hân hạnh được làm việc với nhiều người nổi tiếng, trước anh Quốc Dũng còn có những người như ông Lê Vũ tức ông “Chấn Baccara”. Rồi em làm với anh Cao Phi Long. Đại khái là mấy người nổi tiếng. Em học những cái style của những người đó. Mà hồi xưa em không nghĩ mình sẽ theo những cái styles này. Hồi xưa coi như mình bị học, bị thực hành những cái đó mà thành ra nó nhiễm vô đầu lúc nào không biết!?”.

Qua những nhạc sĩ vừa được Tùng Châu nhắc tới cùng với những thể điệu họ thường trình bầy, Tùng Châu đã trở nên quen thuộc với những loại nhạc thịnh hành tại các vũ trường, trong khi còn đang miệt mài với nhạc cổ điển tại trường nhạc. Những Mambo, Salsa, Samba, Tango hay Rumba, vv… đã trở thành rất hữu ích cho công việc hiện tại của anh được thể hiện qua những sản phẩm video và audio của trung tâm Thuý Nga.

Tùng Châu tự nhận mình trước đó thuộc loại “ngựa non háu đá”, nên đã không thú vị gì lắm với những điệu nhạc gọi là “già” này. Khi những tụ điểm ca nhạc Sài Gòn được phép hoạt động trở lại vào khoảng 1982, một lần nữa Tùng Châu –khi đó mới là một cậu thanh niên 18 tuổi – được mời thay thế cho người nhạc sĩ đàn anh của mình là Quốc Dũng để gia nhập ban nhạc trình diễn thường xuyên tại tụ điểm “126”, ngay tại ngã sáu Lê Văn Duyệt cùng với những nhạc sĩ nhiều tuổi và già tay nghề hơn anh rất nhiều.

Liên tiếp trong 4 năm, Tùng Châu là nhạc sĩ sử dụng guitar cho ban nhạc tại tụ điểm ca nhạc đầu tiên của Sài Gòn này, mặc dù trước đó theo học piano. Sau đó, anh về hợp tác với ban nhạc của Quốc Dũng trong suốt 5 năm trong vai trò nhạc sĩ sử dụng bass cùng một lúc là người điều hành ban nhạc. Với cây đàn bass, Tùng Châu đã nghiễm nhiên trở thành một nhạc sĩ trẻ được biết đến nhiều trong giới ca nhạc Sài Gòn trong những năm cuối thập niên 80.

Ngoài việc chơi nhạc, từ năm 1987, Tùng Châu đã đứng ra thành lập một phòng thu thanh trên đường Điện Biên Phủ (Phan Thanh Giản cũ). Mặc dù không có tên chính thức nhưng đó là một phòng thu thanh được hầu hết những ca sĩ cũng như những công ty nhạc thời đó đặt nhiều tin tưởng để thực hiện những băng nhạc riêng cho mình.

Trong số có Bảo Yến, Nhã Phương, Thái Châu, Ngọc Sơn cùng nhiều giọng ca nổi tiếng khác. Tuy là người trực tiếp thu thanh, nhưng Tùng Châu chưa hề học qua một khóa học nào về kỹ thuật thu âm, ngoài sự ham thích mầy mò cùng học hỏi nhiều kinh nghiệm nơi nhạc sĩ Quốc Dũng, là người hiện nay vẫn thường xuyên liên lạc với anh: “Em không học về âm thanh, em chỉ là thằng mầy mò thôi. Nhưng thực sự thời gian thu băng là em học ở anh Dũng rất là nhiều. Vì em và anh Dũng coi như là “ thủ phạm” của những cuốn băng nổi tiếng trên thị trường thời đó. Khi thu thanh chỉ có em với anh Dũng ngồi dưới đất đánh hai cây keyboard xong rồi hát. Khổ lắm, ngày xưa khổ lắm!”.

Chính do sự Tùng Châu cho là khổ đó đã giúp anh có thêm nhiều kinh nghiệm về kiến thức để áp dụng vào công việc hiện nay. Một phần khác nhờ tính đam mê về máy móc, trước đó anh đã từng theo học một khoá sửa TV và radio, đã từng tháo tung những máy móc cũng như loa trong nhà để nghiên cứu. Nhờ bản tính đó, anh được coi như một trong vài người tiên phong trong việc am tường những kỹ thuật của “keyboard” và các thiết bị âm thanh khi còn ở Việt Nam.

Hầu như vào thời đó, tất cả những thiết bị âm thanh mới nhất từ ngoại quốc mang về đều phải nhờ đến anh trong việc khám phá những chức năng chỉ sau khoảng một tuần lễ. Anh cùng với Sỹ Đan được giới hoạt động âm nhạc thời đó tại Sài Gòn công nhận là hai nhạc sĩ sử dụng “sequencer” đầu tiên trên sân khấu, trong khi máy điện toán chỉ là loại AT với rất nhiều hạn chế !

Khi còn ở trong nước, Tùng Châu cũng từng theo học về thảo trình viên điện toán, nhưng đã bỏ nửa chừng vì nhận thấy “học tới già cũng không program nổi” vì sự phát triển quá mau chóng về nhu liệu. Hơn nữa, mang tâm hồn một người nghệ sĩ, anh cảm thấy không thể thích hợp với ngành học toàn những con số này. Để rồi Tùng Châu chỉ đặt trọng tâm vào việc sử dụng những softwares liên quan đến nhạc và âm thanh để tỏ ra rất tự tin trong việc sử dụng máy điện toán.

Đối với Tùng Châu, anh nhất định “không để bị computer vật, mà phải vật được computer”. Vì sau một thời gian, anh nhận ra máy điện toán chỉ là một phương tiện có thể giúp con người trong công việc mà không thể có được sự quyết định trong đời sống, do đó chỉ có thể so sánh với một người thư ký.

Từ nhận thức đó, Tùng Châu càng ngày càng tách ra khỏi sự lệ thuộc vào máy điện toán trong công việc liên quan đến nghệ thuật. Đối với anh, vấn đề nghệ thuật nơi con người quan trọng hơn rất nhiều vấn đề máy móc của điện toán.

Tùng Châu tên thật là Huỳnh Ngô Tùng Châu. Tên anh do thân mẫu anh đặt từ lòng ngưỡng danh tướng Ngô Tùng Châu thời chúa Nguyễn Phước Ánh. Ông trấn thủ thành Bình Định và đã uống thuốc độc tự tử chết theo thành sau khi bị quân Tây Sơn chiếm.

Thân phụ Tùng Châu đã qua đời từ lâu trong khi thân mẫu anh còn ở Việt Nam cùng với người em gái của anh.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s